Trường Trung học Cơ sở Thanh Quan - Phòng Giáo dục và Đào tạo quận Hoàn Kiếm - Hà Nội

BÀI DỰ THI VIẾT VỀ GƯƠNG ĐIỂN HÌNH TIÊN TIẾN, NGƯỜI TỐT VIỆC TỐT TRONG PHONG TRÀO THI ĐUA YÊU NƯỚC QUẬN HOÀN KIẾM NĂM 2017



Gần 11 năm giảng dạy tại mái trường Trung học cơ sở Thanh Quan, tôi đã gặp và tiếp xúc với khá nhiều học trò. Những cô, cậu học trò ngoan ngoãn, thông minh hay không kém phần tinh nghịch đều có cả, nhưng cậu học trò đã để lại trong tôi ấn tượng sâu sắc hơn cả chính là em Vũ Nhật Minh, học sinh lớp 6A1 – lớp tôi chủ nhiệm năm học 2016 – 2017 này. Một tấm gương đầy nghị lực vươn lên trong cuộc sống.

Ngày khai trường bắt đầu một năm học mới cũng là ngày tôi gặp Minh. Ấn tượng ban đầu của tôi về em chỉ đơn giản là cậu học trò với đôi mắt sáng, dáng người cao ráo, mặc một chiếc áo đồng phục trắng gọn gàng, trên vai là chiếc khăn quàng đỏ thắm. Chỉ mấy tháng là giáo viên chủ nhiệm của lớp, cũng đủ để tôi hiểu và cảm mến em. Tôi nhận thấy, Minh là một học sinh rất chỉn chu về ý thức học tập. Trong giờ của tôi hay trong các giờ học khác em lúc nào cũng chăm chú nghe giảng, hăng hái giơ tay phát biểu. Nhưng lạ thay, trong các giờ ra chơi, khi chúng bạn chạy nhảy nô đùa thì em ngồi lặng im một góc như có vẻ trầm tư, ánh mắt thoáng buồn… Ánh mắt ý thôi thúc tôi, khiến tôi quyết định tìm hiểu về em.

Minh được sinh ra trong gia đình có ba anh em trai. Cậu anh trai cả năm nay học lớp 11, cậu út mới được 4 tháng. Bố là phụ hồ, sửa chữa điện nước cho những căn nhà mới xây, mẹ em từng là phục vụ bếp ăn bán trú của các trường tiểu học, nhưng nay vừa sinh em bé nên nghỉ ở nhà chăm con và lo cơm nước cho mấy bố con. Dù khó khăn nhưng bố mẹ vẫn cố gắng lo các em, những bữa cơm rau giản dị nhưng đầm ấm.

Tưởng chừng những ngày tháng hạnh phúc đó sẽ là vô tận. Nhưng nào ngờ đâu! Một tai họa đã ập đến gia đình em. Người bác ruột, cũng chính là chị ruột của mẹ Minh đã sa vào vòng xoáy cờ bạc đãn đến nợ nần chồng chất.Để giúp chị gái, mẹ em đã đứng ra vay tiền lo cho chị trả nợ. Xoay sở mọi cách: rửa bát thuê ngoài chợ, làm giúp việc theo giờ …  nhưng vẫn không lại được với số tiền khổng lồ ấy! Bất lực trước mọi sự chỉ trích, dồn ép của các chủ nợ, mẹ đành nuốt nước mắt cuốn gói, mang theo người em út trốn đi một thời gian. Nhà chỉ còn ba bố con … bọn chủ nợ vẫn quấy nhiễu…

Đối với Minh, thiếu đi sự đùm bọc, thiếu đi bóng hình và sự che chở  trong vòng tay yêu thương của mẹ là một sự thiệt thòi, đau đớn nhất. Người bố cũng chỉ biết lao lưng cực nhọc kiếm tiền, dành dụm được số tiền ít ỏi mong sao cho hai anh em Minh có thể tiếp tục cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa. Mẹ và em đi rồi, hai anh em Minh kìm nén nỗi nhớ, bảo ban nhau học hành, bảo ban nhau cơm nước, dọn dẹp nhà cửa, mong sao đỡ đần được gánh nặng, lo toan cho cha…

Như  mọi ngày,sau giờ học sáng, học sinh lớp tôi xếp hàng xuống ăn cơm trưa. Tôi để ý mấy hôm nay không hiểu sao Minh ăn lâu thế, lúc nào cũng ngồi lại sau cùng. Hôm nay, tôi quan sát em lâu hơn …sau khi ăn xong, em mang khay ra cho bác lao công, nói gì với bác, rồi đưa cho bác mấy cái túi ni lông. Hành động đó của em càng làm tôi tò mò… Tôi gặp chị lao công để gặng hỏi, hóa ra trong khoảng thời gian khó khăn ấy, em đã xin bác lao công thức ăn thừa mà bác đã phân loại, tận dụng mang về làm bữa tối cho cả gia đình. Ôi! Cậu học trò của tôi…Tôi phải làm gì đây để giúp em? Phải làm gì đây để em khỏi mặc cảm với thầy cô, bè bạn? Phải làm gì đây ?

Chiều hôm đó, tôi cùng em ở lại rất muộn, chỉ đơn giản là trò chuyện…tôi nghĩ lúc này em cần hơn cả là một người bạn!

Vượt qua nỗi đau hoàn cảnh gia đình, đến trường Minh lại càng quyết tâm học tập. Trong mọi tiết học, Minh đều chú ý nghe cô giáo giảng bài, hăng hái giơ tay phát biểu. Em còn tranh thủ giờ nghỉ để làm các bài tập cô giao.

Minh luôn cố gắng vươn lên trong học tập

 

Tôi còn nhớ lần cần gấp đề cương ôn tập Toán, thế là Minh hăng hái xung phong đi phô tô hộ cô sau giờ học. Lóc cóc chiếc xe đạp hai bánh, em nhanh nhẹn đạp xe trên con phố đông đúc, vài phút sau em quay trở lại, trên tay cầm tập bài phô tô dày cộp, vẫn không quên đưa tập đề ấy cho tôi bằng hai tay, em nở nụ cười rạng rỡ. Gặp Nhật Minh các bạn sẽ dễ dàng nhận thấy ở cậu học trò nhỏ của tôi một thái độ ngoan ngoãn, lễ phép với tất cả mọi người. Bất kì công việc nào của lớp hay hoạt động do nhà trường đề ra bạn đều tham gia nhiệt tình như chiến dịch “Kế hoạch nhỏ”, hay các hoạt động văn nghệ “ Giai điệu tuổi hồng”. Minh gần như là học sinh duy nhất ở lớp tự đi học bằng xe đạp. Nhớ lần cả lớp đi thăm viện bảo tàng Lich sử, các bạn trong lớp đều có bố mẹ đưa đi bằng ô tô, xe máy… nhưng Minh vẫn tự mình đạp chiếc xe đạp đi tới đó.

Lúc ấy tôi hỏi em:

-         Con không sợ bị lạc đường à ?

Minh nhìn tôi bằng ánh mắt thơ ngây, lấy trong túi quần ra là tập bản đồ

Hà Nội đã có vẻ cũ kỹ :

 

-         Không phải lo đâu cô ạ!

Con có tập bản đồ này rồi, vả lại con đi nhiều  dần cũng thành quen cô ạ!

 

 

Tôi lại càng ngưỡng mộ Minh hơn nữa khi biết được việc làm đáng quý của em tại phòng ăn bán trú. Hôm đó là một ngày tới trường vui vẻ như bao ngày của các cô cậu học trò nhỏ. Sau giờ ăn trưa, Chị Mai – Hiệu Trưởng gặp tôi hỏi:

Lớp em có cháu nào tên là Nhật Minh không?

Tôi sốt sắng, có phần lo lắng:

Có chị ạ. Có chuyện gì thế hả chị?

Em vào lớp nhớ tuyên dương con nhé! Chị đi kiểm tra khu vực ăn của các lớp, thấy  một mình con đang xếp bàn ghế. Chị hỏi con : “ Cô giáo giao nhiệm vụ cho con làm à?”. Con cười:”Không, cô ạ! Ở lớp con bạn nào ăn xong sẽ tự kê dọn khu vực của mình. Hôm nay con thấy các bạn quên xếp nên con xếp giúp các bạn thôi ạ!”

- Vâng ạ, em cảm ơn chị. NHẤT ĐỊNH em sẽ tuyên dương con.

 Hóa ra, hôm ý phía góc sân trường không hiểu có điều gì thu hút tụi học sinh đến vậy khiến chúng quên cả việc xếp lại bàn ghế sau khi ăn. Chỉ còn lại một mình Minh ở đó, em lặng lẽ xếp gọn từng chiếc ghế, kê lại từng chiếc bàn. Hành động tuy nhỏ bé nhưng lại vô cùng ý nghĩa của Minh đã làm tôi rất xúc động và cảm phục. Vậy đó, “tuổi nhỏ làm việc nhỏ”, đâu cần cứ phải “đao to, búa lớn” gì đâu!

                              Minh và các bạn trong giờ ăn bán trú.

 

Với tôi, Minh không chỉ là một cậu học trò ngoan ngoãn, lễ phép mà còn là tấm gương với nghị lực vượt khó phi thường!

Thay cho lời kết, tôi mong em  hãy luôn lạc quan, chăm chỉ học tập… Hãy luôn là “đóa hoa mọc trên đá”, dẫu trong hoàn cảnh khốn khó vẫn vươn lên rực rỡ Minh nhé!

Hoa mọc trên đá


Cập nhật: Ngày 13 tháng 4 năm 2017
Nguồn: GIÁO VIÊN: VŨ THÙY DƯƠNG TỔ TỰ NHIÊN - THCS THANH QUAN